Ông giao thừa


(Ngô Phan Lưu)

- Hết năm cũ ắt phải Tết để làm bàn đạp tiến vào năm mới, hy vọng mới. Nếu không có Tết thì chẳng còn năm cũ lẫn năm mới.






Lúc ấy người ta biết tiến vào đâu và dừng lại để thở ở đâu? Thậm chí, còn không biết mình  có di chuyển hay không, hay chỉ đứng yên, hay chỉ trôi xiết mãi theo dòng thời gian không bến không bờ. Thời gian dài dằng dặc phải gãy theo đường gấp khúc đều đặn do con người đặt ra. Tết là những gấp khúc ấy. Tôi liên tưởng tới hình ảnh cái thước xếp bằng nhôm của ông nội để lại mà gia đình tôi vẫn dùng. Gấp lại đều nhau một tấc để bỏ vào túi, mở ra lại là một thước để đo. Cái đinh tán nối liền các đoạn để gấp vào, duỗi ra, chính là đêm Giao thừa. Một tấc là năm, cả thước là thập kỷ và cứ thế đo thành thế kỷ, thành thiên niên kỷ...
Tết, tôi lại liên tưởng như một hòn đá quăng vào hồ thế kỷ làm xao sóng thời gian. Chính hòn đá làm mặt hồ sinh động. Không Tết, dòng thời gian sẽ mênh mông vô cùng vô tận, lềnh bềnh vô vàn sự chán chường và đuối sức của con người.


Còn nhớ những ngày giáp Tết, không rõ năm nào nhưng gần đây thôi, tôi bỗng đùa vô duyên với bọn cháu nhỏ: "Năm nay, người ta đình Tết. Tốn tiền quá, người ta bỏ Tết rồi". Nghe hung tin ấy, bọn cháu nhỏ tròn mắt, há mồm nhìn sững. Sự thất vọng não nề của việc "đình Tết" đã quét sạch niềm vui trong mắt bọn trẻ. Nhìn chúng tiu nghỉu, tôi lật đật sửa sai: "Ông nói giỡn. Ông nói đùa. Cứ có Tết đàng hoàng. Không đình Tết. Tết đến ông sẽ lì xì tiền mới cho các cháu". Giá trị của sự sửa sai đã tác dụng ngay. Bọn trẻ mừng rơn. Niềm vui lại lấp lánh trong mắt và chúng yên tâm tiếp tục chơi giỡn inh ỏi vì cái Tết vẫn còn đó và đang háo hức đến gần. Còn chính tôi, tôi cũng vừa trở lại trạng thái bình thường vì trò đùa của mình. Nỗi hụt hẫng vì mất Tết cũng không còn. Già rồi, Tết đến là thêm tuổi, thế mà mất Tết tôi cũng hụt hẫng, huống chi bọn trẻ.
Còn nhớ năm lên tám ở nhà quê, lúc sắp đón giao thừa, tôi chạy ra vò nước rửa mặt bị té sấp vì vấp phải tảng đá. Tôi khóc thét. Mẹ tôi bỏ nồi bánh tét, vội chạy ra, dẫn tôi vào nhà. Dưới ánh đèn nến sáng choang chuẩn bị đón giao thừa, cả nhà mới thấy rõ mặt tôi đầy máu. Bà nội và mẹ hốt hoảng lau chùi. Ba tôi vội vã chạy lại dòm kỹ, rồi nhìn đồng hồ đeo tay. Lập tức ông vui vẻ hẳn: "May quá, nó chảy máu mũi vào năm cũ”. Lạ thật, tôi té chảy máu mũi mà ba lại mừng rơn. Lý do ông mừng là vì tôi té vào năm cũ khi giờ phút giao thừa chưa đến. Năm mới phía trước mặt vẫn tinh khôi. Năm mới không có máu mũi, không có té ngã gì cả. Năm mới tôi vẫn đứng vững và tràn đầy hy vọng. 
Bà nội tôi càng nghiêm khắc hơn trong chuyện đón giao thừa. Nghĩa là tôi phải súc miệng, rửa mặt, mặc đồ mới, vui vẻ liên tục và không được nói bậy. Hồi đó, tôi mặc bộ bà ba bằng vải "trăng đầm" láng bóng để đón năm mới. Đầu được cạo nhẵn thín để ông Giao thừa xoa cho êm tay, truyền may mắn cùng trí thông minh vào người. Cứ thế, người tôi đã đầy Tết trước khi có Tết. Tôi hỏi bà nội: "Ông Giao thừa mặc áo mà quên mặc quần, phải không nội?". Bà cốc nhẹ vào đầu tôi, chấn chỉnh ngay: "Đó là cháu lầm với ông Táo. Ông Giao thừa đường hoàng lắm. Quần áo, giày dép, tiền bạc... Không thiếu thứ gì”.
Thình lình, đồng hồ lên dây cót được ba tôi bỏ vào thùng thiếc bỗng reo chuông inh ỏi. Giờ khắc giao thừa đã tới.
Tiếng chuông reo của đồng hồ trong thùng thiếc được khuếch đại nghe rất hùng tráng. Tôi xách phong pháo chuột ra giữa sân và châm ngòi. Tiếng nổ lép bép như tiếng cười của vô số ông Giao thừa. Các nhà trong xóm cửa đã mở toang và sáng đèn. Bố tôi mặc áo dài cung kính cầm hương khấn vái. Bà nội cũng đứng mé bên chắp tay niệm Phật. Mẹ thì bưng bánh tét bốc khói lên sắp trên bàn thờ. Tất cả đều sáng trưng, ấn tượng và im lặng cực kỳ. Ai cũng cất giấu tiếng nói của mình vào tâm khảm.
Đứng giữa sân một mình. Tôi linh cảm giờ này ông Giao thừa đã tràn ngập xóm làng. Tôi bé quá giữa rừng người đông quá. Ông Giao thừa lướt qua nhanh đến mức tôi không thấy. Cái đầu cạo nhẵn đầy mụn nhọt của tôi bỗng mát. Rồi ngày mai sẽ lành.

 Và tôi đón tôi tràn ngập qua tôi...


Nhận xét

Những bài viết mình viết ra mình rất mong được đóng góp từ blogger khác.Tất cả khen chê của các bạn chính là những lời khuyên cho những bài viết của mình tốt hơn.Cảm ơn nhìu!!!!!!