Dưới cơn mưa mùa hạ

Dưới cơn mưa mùa hạ
Cơn mưa đầu mùa hạ dệt nên những tấm lưới bằng thủy tinh trong suốt nhẹ nhàng, dễ vỡ mỏng manh... Người ta tìm thấy trong mưa những thế giới mà ta chưa hề biết đến. Những thân cây xà cừ đen sẫm lại nổi bật trên nền lá đầu hạ xanh non... Mưa lấy màu vàng tươi từ những chiếc lá đang sẵn sàng lao vào một cuộc phiêu lưu mới để vẽ lên những tấm thảm vàng trải dài tưởng như bất tận.... Mưa thả mình vào những góc khuất của con phố nhỏ khiến bước chân người bán bỏng ngô thêm hối hả ... ...Không hiểu sao người ta lại tránh mưa, ngay cả khi người ta chờ đợi từng giọt mưa sau bao ngày hè bỏng rát...
...Không giống như ta ngày còn bé thích dầm mưa và mở rộng mọi giác quan để chào đón và khám phá nó... Hai bàn tay nhỏ xíu giơ ra đỡ lấy từng giọt mưa nặng dần rơi xuống, một, hai rồi ba chấm lạnh... Bàn tay khum khum như muốn giữ lại tất cả..., đôi chân trần lội trong nước để tận hưởng cái mát lạnh của dòng chảy đang mạnh dần lên dưới chân mình... Rồi cả thân hình nhỏ xíu rung động trong làn mưa, trong tiếng ào ào của cả một thế giới sống động như hàng ngàn dây đàn đang rung lên cùng một lúc... Đôi khi ta còn muốn nếm xem, mưa có vị gì, mùi gì... và chẳng hề thất vọng khi khám phá ra rằng, mưa không có mùi gì và cũng không có vị gì cả... ... Ta thích thú ngắm nhìn hàng giờ những giọt nước mưa chạy loăng quăng trên mặt chiếc lá khoai nước, băn khoăn tự hỏi, sao mưa cứ khóc mà chiếc lá khoai kia vẫn chẳng hề rung động... Những hạt mưa làm chú cóc con trong góc vườn ướt sũng, nhảy ra lóp bóp thích thú... Hàng ngàn chiếc vương miện bằng pha lê trong suốt rơi đầy cả sân nhà, khiến cô bé con nào bên cửa sổ khẽ mỉm cười với giấc mơ công chúa... Những cơn mưa to khiến ta thấy muốn mình nhỏ lại, nằm co tròn trong lòng mẹ...để mặc mưa vội vàng đi lướt qua những con đường heo hút... Mưa cố tình giũ đi màu tím của bằng lăng để làm phai bạc những kỷ niệm của một thời... Nhưng một ngày kia, ta chợt khám phá ra rằng... ... mưa có màu bởi trong làn mưa ấy, có cả màu vàng xanh của những đám lá sấu chấp chới ... ... mưa có cả vị mặn của nước mắt, vị chát của mồ hôi... ... và có cả mùi vị của sự đợi chờ, hy vọng... Ta tự hỏi điều gì nối những màn mưa mỏng lại với nhau? Mà đôi khi ta lại thấy, mưa như đang làm rối tung lên những kỉ niệm, ký ức... Tất cả ào ạt về nhưng rồi lại trôi đi mát lạnh trong làn mưa chiều hạ...
Đọc Truyện Online – Theo blog my_vietnam
Vài nét về blogger:
my_vietnam: Nguyễn Đặng Tuấn Minh – “Có một vẻ đẹp mang tên Việt Nam – Việt Nam của tôi”.

Nhận xét

Những bài viết mình viết ra mình rất mong được đóng góp từ blogger khác.Tất cả khen chê của các bạn chính là những lời khuyên cho những bài viết của mình tốt hơn.Cảm ơn nhìu!!!!!!