Posts

Showing posts from February, 2010

"Ông Giao thừa"

PN - Hết năm cũ ắt phải Tết để làm bàn đạp tiến vào năm mới, hy vọng mới. Nếu không có Tết thì chẳng còn năm cũ lẫn năm mới. Lúc ấy người ta biết tiến vào đâu và dừng lại để thở ở đâu? Thậm chí, còn không biết mình  có di chuyển hay không, hay chỉ đứng yên, hay chỉ trôi xiết mãi theo dòng thời gian không bến không bờ. Thời gian dài dằng dặc phải gãy theo đường gấp khúc đều đặn do con người đặt ra. Tết là những gấp khúc ấy. Tôi liên tưởng tới hình ảnh cái thước xếp bằng nhôm của ông nội để lại mà gia đình tôi vẫn dùng. Gấp lại đều nhau một tấc để bỏ vào túi, mở ra lại là một thước để đo. Cái đinh tán nối liền các đoạn để gấp vào, duỗi ra, chính là đêm Giao thừa. Một tấc là năm, cả thước là thập kỷ và cứ thế đo thành thế kỷ, thành thiên niên kỷ...
Tết, tôi lại liên tưởng như một hòn đá quăng vào hồ thế kỷ làm xao sóng thời gian. Chính hòn đá làm mặt hồ sinh động. Không Tết, dòng thời gian sẽ mênh mông vô cùng vô tận, lềnh bềnh vô vàn sự chán chường và đuối sức của con người.


Còn nhớ những …